IndexTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Biết là “nhơ nhớp” mà tôi vẫn phải làm...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Kenda
S
S


Nam Tổng số bài gửi : 567
Registration date : 09/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Biết là “nhơ nhớp” mà tôi vẫn phải làm...   Wed Mar 12, 2008 11:18 pm

Biết là “nhơ nhớp” mà tôi vẫn phải làm...

Một bạn gái 18 tuổi, không đủ mạnh mẽ vượt qua lúc khó khăn và quẫn bách trong cuộc sống, đã "bán thân" để kiếm vài triệu đồng về cho mẹ. Nhưng vẫn mong từng ngày có ai đó giúp mình bước ra khỏi "con đường nhơ nhớp"...



Khi tôi kể ra chuyện của mình, chắc chắn nhiều người
sẽ bảo tôi là trơ hay sao mà không biết ngượng. Nhưng nếu không được
tâm sự cùng ai tôi sẽ càng đâm đầu vào ngõ cụt. Hy vọng ở một nơi không
ai biết tôi như thế này, mọi người sẽ cho tôi những lời khuyên.

Mẹ nợ tiền, phải làm vợ “hờ” người ta

Nhà tôi khu Bạch Mai, lớn lên trong một gia đình cực
kỳ phức tạp. Cũng không biết giải thích như thế nào nữa. Mẹ tôi có duy
nhất mình tôi. Khi tôi lên 11 tuổi thì mẹ đi bước nữa với một ông tài
xế đường dài. Ông này đi suốt, thỉnh thoảng về vứt cho mẹ tôi ít tiền
để nuôi tôi. Ông ấy có một đứa con gái hơn tôi 4 tuổi, sau này về ở
chung cùng mẹ con tôi. Rổ rá cạp lại nhưng chung sống cũng khá hòa hợp.


Sau đó, bất đồng xảy ra với mẹ tôi và ông bố dượng.
Thế là ông ấy đi luôn, chẳng về nữa. Ông ấy bỏ lại cả đứa con gái, coi
như chị là con của mẹ tôi luôn rồi. Bỏ thương vương tội, mẹ tôi đành
nuôi cả 2. Hai năm sau đó mẹ tôi ở chung với một người xe ôm. Tôi chưa
bao giờ nhận xét về những người đến với mẹ tôi, nhưng với lão này, tôi
căm thù ông ta. Chính ông ta đã đẩy tôi đến vũng bùn lầy lội như bây
giờ.

Tôi ngày một lớn dần, chị Lan cũng thế. Hình như
nuôi 2 đứa tôi là gánh nặng kinh khủng đè lên mẹ. Chúng tôi không dám
xin mẹ bất cứ thứ gì, tuổi mới lớn tôi cần biết bao thứ, nhưng cái quan
trọng nhất là sự quan tâm của mẹ thì chẳng bao giờ có, bà còn suốt ngày
cờ bạc.

Từ bé mẹ tôi đã không bày tỏ thương yêu với con cái
như hàng nghìn bà mẹ khác, mẹ chỉ gọi tôi là mày. Nhưng tôi nghĩ do
cuộc sống riêng phức tạp và không có tình yêu nên mẹ mới như vậy thôi,
tôi thương mẹ lắm.

Nhưng lão bố dượng “hờ” kia mới là độc ác. Ông ta từ
cạnh khóe đã chuyển sang chửi thẳng vào mặt 2 chị em tôi: “Chúng mày
không tự làm mà ăn thì bắt bọn tao nuôi báo cô đến bao giờ.” Hoá ra mẹ
tôi có vay của ông ta mấy chục triệu để đánh bạc nên phải về ở cùng.

Nhục nhất là ngày “bị” của con gái, tôi xin mẹ mua
băng vệ sinh, ông ta còn giật phắt tiền, “Đ.m con ranh này, tiền tao
chạy xe mửa mật không phải để mẹ con mày hưởng”… Tôi gục xuống khóc như
mưa. Chị L xốc tôi dậy, tát cho tôi ngừng khóc rồi nói: “Mày không phải
khóc, từ mai chị nuôi mày!” Khi ấy, tôi tròn 18 tuổi.

Tôi "nhắm mắt đưa chân" vì lúc đó, khao khát lớn nhất của tôi là thoát khỏi cuộc sống hiện tại... (ảnh minh họa).


Chị dẫn tôi “đi khách”

Trước những việc xảy ra quá bất ngờ, tôi chỉ còn
biết nhìn mẹ tôi im lặng, tiếp tục sống chung cùng ông ấy và chấp nhận
sự chu cấp của người chị không cùng cha, cũng chẳng cùng mẹ. Tôi thấy
ngạc nhiên là dù không có ai nuôi mà chị vẫn có tiền, vẫn có mỹ phẩm
hay vài lọ nước hoa. Quần áo đổi liên tục. Tôi ngại không hỏi, nhưng
một hôm thấy tôi cứ nhìn chị thay đồ, chị cười mà nói rằng: “Em có muốn
có tiền không?”

Đang sống trong một môi trường thảm hại như thế, tôi
suy nghĩ ngay. Trời ạ, tiền đối với tôi khi ấy là tất cả, nếu có tiền
tôi sẽ không bao giờ phải chui trong cái nhà đáng sợ này nữa. Chị nói
tiếp khi thấy mắt tôi sáng lên: “Em ơi, chẳng ai cho không ai cái gì..
Em hiểu ý chị không ?”

Hiểu lắm, tôi rất hiểu việc chị đang làm. Chị làm
“gái cao cấp”. Chị còn nói rõ một lần “đi khách” là 1vé, còn qua đêm,
giá của chị phải hơn.

Tôi đã trằn trọc suốt đêm ấy. Tôi muốn thoát ra khỏi
cuộc sống địa ngục này. Không phải nói ra những lý do này để bào chữa,
nhưng thực sự tôi rất cần thay đổi cuộc sống bây giờ, tôi phải trả cho
mẹ tôi chỗ tiền kia để chúng tôi được tự do. Hết cấp 2 tôi đã phải nghỉ
vì không đóng được tiền học phí, ngoài một hình thức khá thì tôi chẳng
có gì trong tay.

Không bao giờ tôi quên chiều hôm ấy. Sau cái gật khá
nhanh, tôi để chị đưa đến một khách sạn. Người “chọn” tôi là một thanh
niên còn khá trẻ. Mọi việc trôi qua chỉ có 30p nhưng tôi đau đớn đến
kinh khủng. Đau đến không ngồi dậy được, nhưng khi chị đưa tôi 8 triệu
cho “lần đầu tiên”, tôi cầm chặt số tiền ấy rồi cắn răng lết về. Chị
gọi cho tôi một cái taxi rồi dúi thêm 2 triệu. Chị bảo tôi mang về đưa
hết cho mẹ trả dần đi.

Chị dặn thừa quá bởi vì tôi làm điều kinh tởm này
chỉ vì muốn mẹ tôi được tự do thôi. Đưa tiền cho mẹ rồi nằm vật ra, mẹ
tôi quay như chong chóng, hỏi tiền ở đâu ra rồi cứ thế bà lăn lộn trên
sàn mà truy xét, còn tôi không nhỏ lấy một giọt nước mắt. Tôi đã thành
thứ ghê tởm, việc gì phải khóc.

Mẹ tôi sau đó chắc cũng đoán được số tiền ấy ở đâu
ra, vì bà cũng mang máng biết chuyện chị tôi làm. Nhưng tai hại là lòng
thương của mẹ chỉ kéo dài mấy ngày. Bà mang 10 triệu đi đánh bài hết
sạch. Khi đó tôi hoàn toàn không biết. Sau vài ngày đau đớn, tôi lại
nhận được lời đề nghị “đi” tiếp của chị. Chị về đón tôi, tay cầm theo
một chiếc điện thoại. “Em đến đấy xong đọc số phòng có người nhắn, em
cứ gõ cửa vào. Bảo là em của chị L gửi đến.”

Lần thứ hai không đau đớn lắm, nhưng khi vào phòng
tắm, tôi đã rơi nước mắt. Còn vị khách xong việc ném cho tôi tờ tiền
trên bàn, chẳng nói câu nào. Chị đón tôi ở dưới, đổi ra tiền việt rồi
đưa tôi 1 triệu. Tôi thắc mắc tại sao tôi không được cầm tiền, chị cười
“Cắt phế chứ sao, chị về đưa cho bọn đã giới thiệu thằng hôm nay em
gặp.”

Lúc đó tôi đã lờ mờ đoán ra, chẳng có bọn nào cả mà
chỉ có chị thôi. Chị đã giới thiệu hết. Nhưng tôi thì cần tiền, còn chị
cần tôi.

Tôi mang tiền về đưa cho mẹ thì gặp cảnh mẹ tôi lập
sòng ngay tại nhà, tôi hoa hết cả mắt, lôi mẹ ra hỏi tiền đâu… Và câu
trả lời là sự ngu ngốc của tôi suốt thời gian qua, tôi đã bán mình vì
cái gì thế??? Chuyện cứ như không có thật vậy, nhưng nó đang xảy ra
trước mắt tôi sờ sờ như đập thẳng vào mặt.

Tôi đã đánh đổi cả đời mình những mong một lần thấy
mẹ tôi được hạnh phúc. Thế mà nhận lại được cái gì? Tôi thất học. Xung
quanh chẳng có lấy một đứa bạn, không bao giờ dám mơ có bạn trai để
cùng chia sẻ cuộc sống tăm tối. Mẹ tôi thì vẫn thế, còn ông bố dượng
ngày ngày chỉ mong tôi cuốn xéo khỏi căn nhà chật chội.

Tôi không thể chia sẻ điều này với ai được, không
thể. Nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao tôi phải chịu đựng tất cả những thứ
này. Chị L vẫn liên lạc để tôi tiếp tục con đường nhơ nhớp, còn hàng
ngày tôi vẫn phải nhìn cảnh mẹ tôi xoay tiền đi đánh bạc.

Người ta cứ nói phải học cách chấp nhận cuộc sống
của mình, còn tôi, câu hỏi làm gì để có lý do sống tiếp tôi còn không
trả lời được….



(nguồn kenh14.vn)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Biết là “nhơ nhớp” mà tôi vẫn phải làm...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
You Need :: ๑۩۞۩๑ Say - Listen ๑۩۞۩๑ :: Tin Tức-
Chuyển đến