IndexTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Niềm vui của mẹ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
g4_c0n_x4u_s0
M
M


Nam Tổng số bài gửi : 149
Age : 23
Đến từ : trong bụng mẹ chứ đâu nữa
Registration date : 28/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Niềm vui của mẹ   Tue Mar 18, 2008 5:25 pm

MXAT - Tôi đi học xa phải đến ở nhờ nhà bác, mẹ mua ít Na làm quà quê. Xách Na từ chợ về mẹ còn mang thêm một con mèo bé tý xíu bằng cái lõi ngô. Nom nó dúm dó đến tội. Mẹ đặt tên nó là Meo Hoa. Vậy là thời điểm Meo nhập cư vào nhà tôi được tính vào mùa Na và từ ngày tôi nhập học. Mẹ kể khi đi qua nhìn thấy Meo Hoa đang trơ trọi bên cô bán hàng tre nứa, bị buộc cổ nên nó chẳng buồn đứng lên đi lại, mà nằm lười biếng ở đó, được biết mẹ nó bị đánh bả hôm qua, nó còn hai anh em nữa nhưng đã có người mua trước rồi. Mẹ thương hại nên đưa về nuôi bộ bằng sữa và nước cơm, với suy nghĩ “Có đầu có đuôi nuôi lâu cũng lớn”.

Ảnh: funnyville.com
Mỗi ngày tôi về đều chứng kiến đôi bàn tay mẹ săn sóc Meo Hoa chu đáo cùng sự trưởng thành của nó như đã từng nuôi nấng, dạy dỗ anh em tôi. Lông Meo dài và mượt, những điểm vá màu trắng xen lẫn xám, nom càng trắng hơn chứng minh cho cái tên Meo Hoa là có cơ sở. Giờ mắt nó tinh nhanh, linh hoạt chứ không ngơ ngác, thảng thốt như ngày đầu. Đó chính là sự kỳ công của mẹ dành cho Meo. Thời gian trôi đi Meo Hoa trở thành một cô mèo đỏng đảnh, tinh nghịch. Mẹ gập cho Meo một chú bướm bằng giấy và nhử nhử cho nàng ta tập vồ, xem chừng mèo thích chí và phấn khởi với món quà mới này lắm, đùa suốt ngày kể cả lúc không có mẹ nó cũng tự lấy chân gẩy gẩy rồi hớt hải chạy theo. Lớn hơn tẹo nữa Meo Hoa là một kiện tướng bắt...gián và thạch thùng. Có lẽ nó chưa đủ sức và bản lĩnh để tóm chuột thành ra đành bắt tạm để làm chiến lợi phẩm – quà, mỗi dịp tôi về lại trổ tài, khoe. Chú gián nằm im lìm, dáo dác nhìn quanh thấy Meo Hoa không chú ý liền lấm lét bò thật nhanh để thoát khỏi tầm kiểm soát. Tất nhiên Meo Hoa nhanh hơn, nó dồn theo và lại tóm được, đùa giỡn vần vò chán lại thả cho đi, thả thật chứ không giả vờ như ban nãy.
Đợt sau tôi về thấy mẹ khoe “mèo bắt được chuột rồi”. Meo Hoa đã lớn, mắt mẹ lấp lánh niềm vui đầy phấn khởi khi nói về Meo tôi như nhìn thấy lại ánh mắt hân hoan của mẹ ngày anh trai tôi chính thức được vào biên chế nhà nước cũng như ngày tôi được giấy báo trúng tuyển. Tình cảm của mẹ dành cho Meo Hoa không đơn thuần là chủ với con vật nuôi giải trí tôi cảm nhận được Meo Hoa như một thành viên không thể thiếu trong gia đình mình.
Bận thi cử rồi làm thêm liên miên nên đã vài tháng nay tôi chưa về nhà, áy náy vì nghĩ mẹ phải vò võ một mình khi bố và anh cùng đi làm xa tôi lại thấy mênh mang, khắc khoải. Chiều tối hôm đó liền uể oải đón xe về nhà, mệt mỏi bước vào thì thấy mẹ đang khóc. Tôi phải chờ, rồi gặng hỏi mãi mẹ mới có thể bình tĩnh kể lại qua làn nước mắt. Thì ra Meo Hoa nhà ta đến tuổi trưởng thành cũng có nhu cầu tìm “bạn trai”. Mẹ thấy Meo Hoa bẳn tính và có vẻ kém ăn hẳn, khi hiểu ra thì thương Meo lắm, chưa biết làm thế nào thì hôm ấy đi chợ gặp cô bán gạo quen, nghe mẹ than thở, cô nhanh nhảu: “Nhà em có con mèo tam thể, mai chị mang đến cho chúng nó tìm hiểu”. Mẹ mừng rỡ đầu tuần đưa đến luôn, không quên kèm theo sợi dây nhỏ xinh. Hàng ngày mẹ vẫn hỏi thăm tình hình của Meo Hoa luôn. Vậy mà mới hồi chiều nay thôi mẹ ra chợ thấy cô bối rối: “Trưa nay mang cơm cho nó ăn thì thấy còn mỗi dây, không biết nó chạy đằng nào mất, em cho thằng con tìm hết xóm rồi”. Mẹ thất thần như không tin nổi những gì mình đang nghe. Đến tận nhà cô, cố đi loanh quanh vườn tìm thật kỹ. Mẹ khẳng định là có tiếng mèo kêu lẩn quẩt đâu đó nhưng gọi mãi không thấy, trời tối đành về. Cô bán gạo nhìn mẹ gửi theo ánh mắt ái ngại, an ủi: “Tối nó về cũng nên, không thì để em tặng chị con khác”.
Tôi nấu xong rồi mà mẹ cũng chẳng buồn ăn, thẫn thờ như mất hồn. Ngày anh em tôi đi xa mẹ đã lấy Meo làm niềm động viên, nó làm được điều mà chúng tôi không thể, đó là quanh quẩn bên mẹ suốt ngày, khiến mẹ vui khi im lặng nghe tâm sự và nhận sự quan tâm, chăm sóc từ mẹ... Mẹ buồn khóc lóc, than thở có lẽ do thất vọng và sợ cô đơn khi nghĩ nó lại như anh em tôi, đủ lông đủ cánh đã có thể tự lập nên sẽ bắt đầu cuộc sống ở một nơi khác thuận lợi và mới lạ hơn.... tất cả đều thế ư? Tôi càng thêm lúng túng không biết nói gì. Một ngày nữa nặng nề trôi qua hai mẹ con cứ lặng lẽ đi ra, đi vào. Tôi khẽ nói: “Con vừa gọi điện cho anh Cả. Chúng con sẽ năng về hơn”. Mẹ thoáng nhìn tôi, mắt ngân ngấn nước, im lặng.
Sớm hôm sau thì cô bán gạo đến, mang theo Meo Hoa được buộc gọn ghẽ trong cái làn xinh xinh, hồ hởi kể: “Tối qua nghe tiếng mèo kêu là lạ em chạy ra đĩa cơm hàng ngày thì thấy, thế là vây bắt luôn”. Không lời nào tả hết được hết niềm hân hoan của mẹ lúc ấy. Mẹ cảm ơn cô rối rít rồi bế mèo vào nhà cho ăn tạm ít cá khô, sai tôi ra chợ mua ít cá tươi để Meo cải thiện. Không lâu sau Meo Hoa đẻ, được 3 con đều không giống nó. Vậy là mèo có những đứa con, mẹ tôi thêm niềm vui còn chúng tôi lại được bài học, anh em tôi sẽ không thể một lần nữa khiến mẹ buồn và thất vọng...Tôi về và thường vẫn nghe mẹ kể về Meo với niềm tự hào không dấu được trong đôi mắt long lanh, hạnh phúc như một bà mẹ hãnh diện khoe về đứa con ngoan ngoãn, giỏi giang của mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ruacononline.good.to
 
Niềm vui của mẹ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
You Need :: ๑۩۞۩๑ Say - Listen ๑۩۞۩๑ :: Giao Lưu - Tâm Sự - Chia sẻ :: 8888 - Chat Chit-
Chuyển đến