IndexTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 onnoix buồn ơi bay đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
g4_c0n_x4u_s0
M
M


Nam Tổng số bài gửi : 149
Age : 23
Đến từ : trong bụng mẹ chứ đâu nữa
Registration date : 28/02/2008

Bài gửiTiêu đề: onnoix buồn ơi bay đi   Tue Mar 18, 2008 5:27 pm

“Thế là mình không thể gặp cậu ấy thường xuyên được nữa”. Đó là ý nghĩ đầu tiên của tôi khi chia tay mái trường câp II. Tôi lấy làm buồn vì điều đó.
“Nhưng mình sẽ có những ngườI bạn mới, sẽ thoát khỏi bọn quíxtộc ở lớp này, mình sẽ có thể hòa đồng hơn”. Ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm lập tức tắt ngấm khi tôi nhìn thấy nụ cười của cậu ấy. Nó thật tươi và đáng yêu khiến tôi thấy không dịu thêm chút nào.
- Sao thế? Ấy buồn à?
Cậu ấy lại gần và hỏi khi thấy tôi ngồi một mình. Tôi nhẹ lắc đầu, cảm thấy mình như muốn khóc.
- Nếu mà…
Vừa nói đến đấy cả hai đều giật mình khi thấy bọn “tư sản” gọi. Cậu ấy bối rối đứng nhìn tôi một lúc rồi quay đi theo chúng bạn, để lại cho tôi một lời tạm biệt nhẹ như gió thoảng. Tôi cười nhẹ, đứng lên khỏi gốc cây. “Mình cũng phải về thôi”.
Tôi nhìn lại sân trường vắng tanh vắng ngắt, quay đi. Trên cao, chùm phượng vĩ đỏ rực vẫn rung rinh trong nắng, ve kêu râm ran nhưng tôi chỉ như thấy tiếng xào xạc của lá dưới từng bước chân, như cơn gió se lạnh thổi qua. Buồn mùa chia ly…qua mãi…
Bước chân tôi mạnh bạo chứ không còn nhút nhát như trước. Lại chuyển lớp, vào năm mà chuyển lớp tới ba lần. “Rồi cũng chẳng có gì tốt đẹp hơn đâu mà”, tôi thầm nghĩ. Bỗng thèm ánh mắt nhìn của cậu ấy quay quắt, “Giờ này cậu đang ở đâu vậy?”…
“Sắp họp phụ huynh đấy” - Cả lớp xôn xao, ồn như cái chợ vỡ. Cầm lấy tờ điểm, giật mình rồi cười chua xót. Sức học trượt dốc thảm hại, còn tôi gần như buông xuôi mọi thứ. Bây giờ còn gì quan trọng nữa đâu.
Thằng bạn kéo dài giọng gọi tên đứa mà nó gán ghép với tôi từ đầu năm. Thật ngốc là đứa kia cũng tưởng thật và nó cũng không biết được tôi chỉ mới biết tên nó qua một vụ cá độ ngu xuẩn. Cái vụ đấy tôi thua và bắt đầu bị chúng bạn gán ghép. Phản đối không được thì lặng im, tôi còn thời gian đâu mà nghĩ đến cái việc ngớ ngẩn mà bọn nó đang làm. Chúng nó thật giản đơn nhưng chẳng phải tôi cũng đang giản đơn mình đi bằng kết quả học tập của mình. Tôi nhớ cậu bạn cũ, rất nhớ nhưng tôi phải quên đi để vực dậy việc học tập, quên đi để ánh mắt mẹ không còn luẩn quất nỗi buồn, vì tôi.
Quên thì vẫn chẳng quên song sau hai tháng cố gắng kết quả học tập của tôi lên thấy rõ. ”Dù sao thì cậu ấy vẫn là động lực thúc đẩy mình” - Tôi tự an ủi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ruacononline.good.to
 
onnoix buồn ơi bay đi
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
You Need :: ๑۩۞۩๑ Say - Listen ๑۩۞۩๑ :: Giao Lưu - Tâm Sự - Chia sẻ :: 8888 - Chat Chit-
Chuyển đến